Chuyện túi nylon

Các bạn thân mến,

Các bạn có đem theo túi khi đi chợ để không cần dùng túi nylon không?

Ý thức về sự bất lợi to lớn của túi nylon đối với môi trường tự nhiên và cho chính sức khỏe chúng ta, tập thể Hoa Đất và đội ngũ cộng tác viên cố gắng ghi nhớ và nhắc nhở nhau đem theo túi khi đi chợ.

Chúng mình cũng mong muốn các đơn vị cung cấp thực phẩm cho chúng mình, khi gửi hàng tới cho chúng mình thì cũng lưu ý để chuyên chở thực phẩm bằng những vật đựng có lợi hơn cho môi trường.

Mỗi người đều nuôi lớn ý thức của chính mình, cùng nhau chúng ta sẽ làm nên sự đổi thay!

Nói về việc đi chợ và sử dụng túi nylon, dưới đây chúng mình có một câu chuyện do một bạn cộng tác viên chia sẻ, qua đây chúng mình thấy rằng từng nỗ lực của chúng ta không chỉ có tác dụng cải thiện đời sống của chính mình mà còn góp phần khích lệ mọi người xung quanh mình nhìn kĩ hơn vào những vấn đề chung, nuôi lớn thêm những thao thức cần thiết, để khi thao thức đủ lớn thì sẽ chuyển thành quyết tâm hành động. Chúng mình xin gửi tới các bạn câu chuyện này, cảm ơn sự đồng hành và yểm trợ của các bạn để chúng ta cùng tích góp những nỗ lực nho nhỏ và làm nên những sự chuyển biến quan trọng! Cảm ơn Thanh Phương đã chia sẻ với chúng ta câu chuyện rất ý nghĩa!

CHUYỆN TÚI NYLON

Buổi sáng, anh Thanh đưa túi cho anh Phước và mình đi chợ. Khi vào cửa hàng mua đồ, tụi mình mua táo, đường và muối. Anh Phước để mình đi thanh toán, còn anh ra ngoài mua vài thứ khác.

Trong lúc thanh toán, bạn nhân viên cân táo cho mình và cho vào túi nylon. Mình nhắc bạn ấy là mình không cần túi nylon đựng riêng cho táo, vì cũng biết là nếu cần đựng riêng táo vào một túi khác, chắc anh Thanh đã bỏ thêm 1 chiếc túi khác để mang đi chợ rồi. Bạn nhân viên đồng ý. Nhưng khi chuẩn bị xếp táo vào túi đi chợ, thì bạn ấy lại phân vân rồi bảo: “Thôi chị cứ để em bỏ vào túi nylon, để chung với đồ khác thì táo sẽ bẩn”.

Mình rất đắn đo lúc đấy. Không biết có sao ko nhỉ? Nếu táo bẩn thì sao nhỉ? Nhưng mà như thế thì lại cần thêm 1 cái túi nylon nữa còn gì…

Mình bảo bạn í: “Thôi không cần đâu, chắc không sao đâu”.

Bạn nhân viên rất quả quyết, kiểu nhất định mình nên bỏ riêng táo vào túi khác. Làm mình hết sức băn khoăn. Hay là bạn ấy đúng nhỉ?

Chưa biết làm sao cả, nên mình lại để bạn ấy cho táo vào túi nylon. Thôi thì đợi lát anh Phước quay lại, hỏi anh cho chắc, rồi trả lại túi cho các bạn cũng được.

Trong lúc đó, bạn nhân viên đã cho táo vào trong túi, rồi dán nhãn vàng giá táo lên rồi.

Mình xách đồ ra cửa. Khi anh Phước quay lại, anh bảo ko cần túi nylon này, nên bọn mình bỏ táo ra. Mình định lột cái nhãn vàng trên túi, để bạn nhân viên có thể dùng nó cho khách hàng tiếp theo. Nhưng mà thấy nó dính chặt quá, nên lại thôi. Mình mang vào cửa hàng, trả túi lại cho bạn nhân viên. Ra về cứ băn khoăn về túi nylon đã dán nhãn đấy. Không biết bạn ấy sẽ làm gì với cái túi đó nhỉ?

Mình mới nhận ra nhiều tháng nay khi đi chợ, mình thường quên hoặc lười mang theo túi. Mỗi khi về, nhà có thêm rất nhiều túi nylon, trong lòng mình cảm thấy cứ áy náy. Trải nghiệm đi chợ hôm nay, cùng với chuyện mình đã nghĩ ngợi, tìm cách làm sao để không lấy một chiếc túi nylon, khiến mình xúc động, cảm thấy sẵn sàng để thay đổi thói quen “lười” và “hay quên” mang theo túi đi chợ của mình.

(Thanh Phương – 22/01/2018)

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *